công ty icc, kem đánh răng dạ lan

Vì sao đã bán được hàng triệu USD nhưng Dạ Lan vẫn nhất quyết trở lại vì người Việt ?


Hẳn nhiều người sẽ tò mò muốn biết chút ít chuyện “thâm cung bí sử” về người đã sáng tạo ra “huyền thoại Dạ Lan”. Sau đây là bài viết của nhà báo Nguyễn Hoàng Linh đăng trên Tạp chí Nhà Quản lý năm 2006 và được Nhà xuất bản Tri thức (Hà Nội) in trong cuốn Nhà quản lý – anh là ai? xuất bản năm 2008.

Ông Trịnh Thành Nhơn, con người gần gũi, hào hiệp - vì người Việt

“Tôi quen biết vợ chồng ông dễ đến 14-15 năm. ấn tượng đầu tiên khi gặp ông là sự chân chất, giản dị như một nông dân chính hiệu của Nam Bộ. Dáng thấp đậm, chắc khỏe, giọng nói có tiếng vang như chuông, lại có cả tiếng rền như sấm. Nghe ông cười thì thôi rồi, váng cả mấy gian phòng. Nhìn vẻ bề ngoài, không mấy ai nghĩ ông là một doanh nghiệp lừng danh một thời, khi nền kinh tế trong nước còn đặc sánh tư duy bao cấp. Tên ông đã gắn liền với một thương hiệu nổi tiếng cả nước vào đầu những năm chín mươi, đó là kem đánh răng Dạ Lan.

Từ lúc phải đi vay năm bảy cây vàng lấy vốn làm ăn cho đến khi trong tay có dăm bảy triệu “đô”, người ta không thấy ông thay đổi cách sống là mấy, vẫn chân chất, giản dị như xưa. Ngay những ngày đang diễn ra SEA Games 22, ra Hà Nội có công việc, ông vẫn ở tại một khách sạn bình dân ở phố Hàng Gà, ăn phở trong một ngõ nhỏ gần đó và uống ly trà mạn 500 đồng. Nhưng mấy ai biết rằng chỉ mới đây thôi, ông đã từng quyết “một nhát” tài trợ hơn 3 tỷ đồng cho chương trình “Vui để học” của Đài truyền hình TP. Hồ Chí Minh, 45.000 USD cho chương trình Duyên dáng Việt Nam của báo Thanh Niên, 250 triệu đồng mổ mắt miễn phí cho 500 người mù trong cả nước…

Có nhiều dịp ở gần vợ chồng ông, tôi mới hiểu được rằng, để có những đồng tiền đó, hai ông bà đã phải đổ mồ hôi công sức như thế nào. Chồng ngày đêm nghiên cứu sản xuất, mất ăn mất ngủ để có được lô hàng đầu tiên; vợ tự tay mang từng thùng hàng ra chợ bán, mời đến ứa nước mắt mà vẫn chưa có người chịu mua. Vừa là chủ, vừa là thợ, đầu quyết tay làm. Từ chỗ chỉ là một Tổ sản xuất 3 tháng 2, lên Doanh nghiệp tư nhân Sơn Hải, rồi lên Công ty hóa mỹ phẩm Sơn Hải; từ công ty nhỏ lên công ty lớn, rồi công ty lớn hơn đều một tay hai ông bà làm nên. Đến nay, Công ty Hóa mỹ phẩm Quốc tế có vốn đầu tư ban đầu 20 triệu USD với nhà máy sản xuất ở Bình Dương, chiếm hầu hết quỹ thời gian hằng ngày của ông .

Nhìn ông tất bật từ sáng đến tối, nhiều lúc tôi không hiểu tại sao lại phải như vậy. Nếu chỉ vì tiền thôi thì chắc là không đúng rồi, bởi với ngót vài chục triệu “đô” thời đó trong tay và cách sống bình dị kia, chỉ tiền lãi ngân hàng thì tiêu đã “nhòe” ra rồi, tha hồ an nhàn, tung tẩy. Còn đi tìm vinh quang cho cá nhân ư? Cũng chưa chắc đúng, bởi ông rất ngại báo chí viết về ông, chụp hình ông. Nhớ hồi Tết năm nào, nhà báo Huy Đức, muốn viết một bài báo về ông mà không thể nào chụp được một tấm ảnh chân dung cho tử tế. Cứ giương ống kính lên là ông xua tay, che mặt: “Tôi xấu xí lắm, cha nội, đừng có chụp”. Cuối cùng, Huy Đức đành cứ để máy ảnh dưới bụng, chếch ống kính lên, căn chừng rồi bấm đại. Khi ảnh được đăng báo, bà vợ cứ xoay đi xoay lại tờ báo, vừa cười vừa lẩm bẩm: “Người gì mà xấu òm”.

Dạ Lan biến mất sau 3 tháng về tay người Mỹ

Đó là năm 1994, thị trường kem đánh răng VN chủ yếu do 2 thương hiệu nội địa là P/S của Công ty Phong Lan và Dạ Lan của Công ty Sơn Hải nắm giữ. Riêng Dạ Lan chiếm khoảng 70% thị phần.

Cùng khoảng thời gian đó, sau khi Mỹ bỏ lệnh cấm vận, những ông chủ doanh nghiệp Việt như ông Nhơn bắt đầu lo lắng khi nghe tin làn sóng đầu tư nước ngoài đang đổ vào. Đặc biệt, thông tin Công ty Phong Lan công bố bán thương hiệu kem P/S cho Unilever giá 5 triệu USD đã ảnh hưởng sâu sắc đến suy nghĩ của ông chủ kem Dạ Lan. Năm 1995, ông Nhơn quyết định bán thương hiệu Dạ Lan cho Colgate Palmolive với giá 3 triệu USD, và mong muốn tập đoàn 200 tuổi đời này sẽ tiếp tục phát triển tốt thương hiệu Dạ Lan.

Ngoài số tiền nhượng thương hiệu, ông còn ngồi ghế Phó tổng giám đốc cho liên doanh Colgate Palmolive - Sơn Hải với mức lương gần 100.000 USD/năm. Với ông Nhơn, đây là một cái kết có hậu mà có mơ ông cũng chưa nghĩ tới. Thế nhưng, niềm vui chỉ tồn tại ngắn ngủi.

Sau khi mọi thủ tục chuyển nhượng và liên doanh hoàn thành, thương hiệu Dạ Lan chỉ tồn tại vỏn vẹn 3 tháng. Kem đánh răng Colgate xuất hiện thế chỗ và phát triển cho đến nay. Colgate Palmolive đã đạt được mục tiêu trong chiến lược mua một thương hiệu nội địa có thị phần lớn rồi khai tử để đưa thương hiệu mình vào.

Chủ trương của Colgate là không muốn sử dụng nhãn hàng Việt Nam. Họ xóa sổ Dạ Lan trên thị trường chỉ trong một thời gian ngắn và để P/S nhanh chóng chiếm lấy thị phần của Dạ Lan lúc đó. Sau ba năm liên doanh không hiệu quả, ông cũng bị ép bán lại cổ phần của mình với giá rẻ. Một cái kết khá bất nhẫn với ông và Dạ Lan lúc đó.

Sự thật là tiền Việt chảy máu về nước ngoài

Vì sao Colagate chọn Dạ Lan mà không phải một thương hiệu khác?Bởi vì, xét về chiến lược, nếu mua Dạ Lan, Colgate khó có thể phát triển thương hiệu lên tầm khu vực hay thế giới. Tên Dạ Lan nghe quá Việt Nam. Tuy nhiên, trên thực tế, có thể hiểu quyết định mua Dạ Lan của Colgate.

Thứ nhất, tại thời điểm đó chưa cho phép doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài hoạt động tại Việt Nam. Các doanh nghiệp nước ngoài vào Việt Nam phải chấp nhận liên doanh.Xét bài toán chi phí, nếu bắt tay với Dạ Lan, họ chỉ mất vài triệu đô-la Mỹ nhưng lại có cơ hội sở hữu 30% thị phần kem đánh răng. Còn nếu mua một thương hiệu khác, Colgate sẽ phải đối đầu trực tiếp với Dạ Lan, một trong hai đối thủ nặng ký trên thị trường kem đánh răng Việt Nam lúc bấy giờ.

Theo phân tích thông thường, có thể các nhà quản trị ở Colgate đã nghĩ rằng để có được 30% thị phần kem đánh răng như Dạ Lan, họ phải tốn vài chục triệu đô-la Mỹ. Theo số liệu không chính thức của Colgate trong năm 2003 thì trung bình để chiếm thêm 1% thị phần thì cần phải tốn trên dưới 2 triệu đô-la Mỹ cho chi phí tiếp thị.

Thứ hai, việc quyết định mua Dạ Lan thực sự quá hời đối với Colgate. Thương vụ này giúp họ sở hữu dây chuyền sản xuất, con người, hệ thống phân phối sẵn có… Chính ông Nhơn sau này khi làm thương hiệu cho kem đánh răng KF cũng phải thừa nhận rằng: Để có 1% thị phần kem đánh răng, ông phải chi hàng triệu đô-la Mỹ.

Do đó, mua thương hiệu Dạ Lan, rồi triệu tiêu thương hiệu này xem ra rẻ hơn nhiều so với việc đối đầu trực tiếp với chính nó.Thế là chỉ sau vài năm liên doanh, không biết do chủ ý hay vô tình. Dạ Lan liên tục thua lỗ trước khi bị bắn hoàn toàn cho Colgate năm 1998. Sau đó, tập đoàn này bỏ hẳn tên Dạ Lan, đầu tư vào Colgate nhằm chiếm lĩnh thị trường kem đánh răng Việt Nam.

Bài viết liên quan

Dạ Lan, không ngừng sáng tạo vì người Việt

Cơ duyên thần kỳ giúp Dạ Lan trở lại với người Việt

Vì sao đã bán được hàng triệu USD nhưng Dạ Lan vẫn nhất quyết trở lại vì người Việt ?

Có thể bạn không biết, Dạ Lan là kem đánh răng mọi gia đình Việt đều sử dụng!

Dạ Lan trở lại vì nụ cười và hơi thở Việt

Bạn có thể bày tỏ sự yêu mến sản phẩm truyền thống Việt?

Like fanpage để tham gia các chương trình hấp dẫn hàng tháng của Dạ Lan

Có thể bạn cũng muốn...
Mua kem đánh răng Dạ Lan  
Đọc thêm Huyền thoại trở lại  
Xem chuyên mục tuyển dụng  

Hãy chia sẻ nếu bạn thấy ai đó cần đọc